09 June 2012

The Gift of My Life


Ba Mẹ thương,


Hôm nay là sinh nhật thứ 31 của con để con bước sang một tuổi mới. Vậy là con đã 31 tuổi rồi. Một tuổi nữa mà con không biết sẽ như thế nào. Con sẽ đi về đâu. Những điều gì đang chờ đợi con. Nhưng con luôn tin chắc một điều là Ba Mẹ luôn tiếp tục đồng hành và nâng đỡ con vững bước trên hành trình tiếp theo này.


Con hồi hợp lần giở lại từng trang kỷ niệm cuộc đời con, nơi con được sinh ra và lớn lên đong đầy những kỷ niệm buồn vui. Mẹ có nhớ lần đầu tiên trong đời, con đã khóc nức nở khi con biết được cuộc đời Mẹ và hiểu được ý nghĩ của hai chữ "Mồ Côi". Con đã khóc thật nhiều vì con chưa thể chấp nhận được sự thật cuộc đời Mẹ. Con không biết bà ngoại là ai, nhưng con ghét ngoại. Con ghét ngoại vì bà đã bỏ rơi Mẹ. Con ghét ngoại vì con chưa một lần được gọi hai chữ thân thương "Bà Ngoại". Con ghét ngoại bao nhiêu thì con thương Mẹ bấy nhiêu. Rồi con hứa với chính con là con sẽ không bao giờ làm cho Mẹ buồn lòng vì con. Con đã cố gắng. 


Còn với Ba, mọi người trong gia đình ai cũng biết là con được Ba thương nhất nhà. Ba ít nói, nhưng Ba luôn hành động. Ba dạy anh em con bằng những hành động của Ba. Hình ảnh ngày xưa mỗi khi Ba lấy muối ăn cơm, để nhường thức ăn cho Ba anh em con vẫn còn in đậm trong tâm trí con. Lúc đó con chưa đủ trí khôn để hiểu. Là một đứa trẻ hiếu động và thích học hỏi, con luôn hỏi Ba tại sao lại ăn cơm với muối. Ba chỉ mỉm cười và nói với con "con ăn cho no rồi học cho giỏi". Rồi con lại khóc thêm một lần nữa. Ba đã bỏ lại tất cả những sự giàu sang và gia đình để cùng Mẹ xây dựng gia đình bé nhỏ này từ bàn tay trắng. Con lại không có ông bà nội. Con đã chấp nhận sự thật này và cảm thấy bình an hơn. Con không còn đòi Ba Mẹ phải cho con được biết ông bà nội, ngoại hay họ hàng. Con không còn cảm thấy điều này quan trọng. Con có Ba Mẹ và một gia đình hạnh phúc nơi mà mọi người luôn yêu thương nhau. Vậy là đủ. 


Rồi con nhớ ngày con rời gia đình để vào Sài Gòn học Đại Học, Ba Mẹ đã cho con hai thứ làm hành trang. Thứ nhất là mẹ đã phải chạy xuôi chạy ngược vay mượn người ta hai triệu đồng với phần lời cao ngất ngưỡng. Ba Mẹ lại hy sinh và nhất định đầu tư kiến thức cho con. Hơn bốn năm đại học là một quãng đường vất vả cho cả con và gia đình. Mẹ thường hay viết thư vào thăm con và động viên con cố gắng vượt qua những khó khăn. Mẹ kể cho con nghe về mấy con gà mẹ nuôi đẻ thêm vài cái trứng mỗi ngày hay cây bầu Ba trồng đã có quả để bán giúp Mẹ có thêm thu nhập. Con hiểu Mẹ muốn nói với con là đừng lo lắng mà phải chú tâm học sao cho tốt. Con đã không phụ lòng Ba Mẹ. Con đã ra trường với tất cả niềm vui và sự hãnh diện của Ba Mẹ.


Nhưng niềm vui đó chưa được trọn vẹn thì con lại bỏ tất cả để theo một tiếng gọi thiêng liêng mà không ai có thể hiểu. Con cũng không biết phải giải thích ra sao. Con ra đi để lại một khoảng lặng và hụt hẫng cho Ba Mẹ. Con ý thức được sự thất vọng của Ba Mẹ về quyết định của con. Nhưng Ba Mẹ vẫn để cho con ra đi thực hiện ước mơ của con. 


Xa gia đình, xa quê hương, xa tất cả những điều thân quen. Con phải bắt đầu lại từ những điều nhỏ nhất. Nhưng con không chán nản. Con tìm được niềm vui và ý nghĩa cho cuộc đời con. Me có nhớ trong thời gian con ở nhà Tập, Mẹ đã viết thư cho con và dặn con "nếu con không tiếp tục con đường con đang đi khi Ba Mẹ không còn nữa, thì con hãy trở về với gia đình. Anh Chị con sẽ chăm sóc con. Con đừng có bỏ đi đâu xa." Con lại khóc, khóc thật nhiều. Con khóc vì con cảm nghiệm được tình thương của Ba Mẹ dành cho con, mà con ngỡ rằng Ba Mẹ đã bỏ con từ ngày con rời gia đình đi theo tiếng gọi lý tưởng đời con. Con lớn lên hơn, con mạnh mẽ hơn, con tiếp tục sống, tiếp tục chia sẻ, tiếp tục đối diện với những thách đố hằng ngày để tìm niềm vui sống. Ba Mẹ cũng cảm thấy bình an hơn khi nhìn thấy con vui sống với cuộc sống của con. 


Con quỳ gối trước thánh thể, dâng lời tạ ơn đã ban cho con cuộc sống này, cho con có được đầy đủ Ba Mẹ và một gia đình êm ấm. Con cảm ơn Ba Mẹ con đã hy sinh, nuôi nấng, và giáo dục con nên người, để con có được ngày hôm nay. Ba Mẹ đã tôn trọng và cho phép con lớn lên và sống thật với chính con người của con. Con cảm ơn tất cả mọi người đã đồng hành với con trên hành trình con đang đi và giúp con thực hiện giấc mơ cuộc đời con. 


Xin cho con tiếp tục trở nên men muối cho đời.

12 May 2012

FAITH

As Christians, we never forget the story of Abraham, the Father of Faith. When Abraham was first called by God. God said to him, “Go from your country and your relatives and your father’s house to the land that I will show you.”  So Abraham went.  He followed the call of God even though that call asked him to give up almost everything that he knew. With only his faith in God, Abraham left the land that he had known and he took with him some of his close family members including his wife Sarai and his brother’s son Lot. 
Even though he still did not know exactly what God had in mind, Abraham responded.
We remember the story of Abraham was a hundred at the time and his wife Sarah, at the age of ninety, was finally going to have a baby.      
We remember the story of Abraham who lived a long, faithful life-- a life in which God continued to challenge him, sometimes in seemingly brutal ways.  
We remember the story of Abraham…..
And we remember the story of Abraham….
In this evening’s sharing, we recall the life of our Mother Foundress, St. Raphaela Mary who is as a symbol of faith, and the woman who believes in the God who gives life to the dead and calls into existence the things that do not exist. Saint Raphaela hoped against hope.  She did not weaken in faith. She did not lose her trust in the vision.  She grew strong in her faith as she gave glory to God, fully convinced that God was able to do what he had promised.             
St. Raphaela heard God’s call and followed. She believed in God’s promises and not because she had read about God in the Bible but because she heard that voice in her heart and she found the courage to follow Him in faith. She followed and believed in something that could not be proven or something that when she weighed the pros and cons that she could actually find more things listed on the “pro” side.
The story is about faith, about the assurance of things hoped for, the conviction of things not seen. The nature of faith is best told in St. Raphaela life’s story, because it is something that defies good definition.  Faith is not just about something that we have. It is about something that we are. It is about our very being. When we dare to follow the voice of God, faith grabs a hold of us and causes us to wonder how we could ever think that we could live our lives without God.  Faith draws us into the mysteries and wonders of life and the fulfillment of promises, even just the hope of the fulfillment of promises.
St. Raphaela’s 32 years of her hidden life reminded of faith to each Handmaid today.  An ordinary woman who lived an extraordinary life through nothing more or less than following God’s voice in faith and in hope.  Her life offers us the real example of what it means to follow God’s path, to walk with God, even when in times of difficulties and trials.         
We, the Handmaids, are the successors of the Mission of Reparation. We are invited to enter into the world’s struggles which each of us become God’s face to other people whom we touch and serve.
In a moment of silence, we thank God for the gift of faith, the gift of St. Raphaela, the gift of our vacation, and the gift of many people who are part of our journey. Through the intercession of St. Raphaela, Mother Pilar, and all the beloved death handmaids, may God continue to strengthen us and encourage us to listen to his voice and to follow in faith, hope, and trust. Let us look at St. Raphaela’s life and not to be weakened in our faith, even when we feel empty or rejected. May we continue to be women of faith to others.              
And yet, let us again be reminded by St. Raphaela’s thought “to make Christ known and loved by all”.

18 December 2011

YOU NEEDED ME...



         

   A friend is a person with whom I may be sincere. Before him I may think aloud. I am arrived at last in the presence of a man so real and equal that I may drop even those undermost garments of dissimulation, courtesy, and second thought which men never put off, and may deal with him the simplicity and wholeness with which one chemical atom meets another. Sincerity is the luxury allowed, like diadems and authority, only to the highest rank, that being permitted to speak truth, as having none above it to court or conform unto. Every man alone is sincere. At the entrance of a second person, hypocrisy begins. We parry and fend the approach of our fellow man by compliments, by gossip, by amusements, by affairs. We cover up our thought from him under a hundredfold. Almost every man we meet requires some civility, requires to be humored-he has some fame, some talent, some whim of religion or philanthropy in his head that is not to be questioned and which spoils conversation with him. But a friend is a sane man who exercises not my ingenuity but me. My friend gives me entertainment without requiring me to stoop, or to lisp, or to mask myself. A friend, therefore, is a sort of paradox in nature. I who alone am, I who see nothing in nature whose existence. I can affirm with equal evidence to my own, behold now the semblance of my being, in all its height, variety, and curiosity, reiterated in a foreign form; so that a friend may well be reckoned the masterpiece of nature.
Collected

10 October 2011

NGÀY BỐ MẸ GIÀ ĐI


"Ngày b m già đi, con hãy c gng kiên nhn và hiu cho b m”.
 “Ngày b m già đi, con hãy c gng kiên nhn và hiu cho b m. Nếu như b m ăn ung rt vung vãi... Nếu như b m gp khó khăn ngay c đến cái ăn cái mc... Xin con hãy bao dung!


Con hãy nh nhng ngày, gi mà b m đã tri qua vi con, để dy cho con bao điu lúc thu bé.


Nếu như b m c lđi lp li hàng trăm ln mãi mt chuyn, thì đừng bao 

gi cđứt li b m... mà hãy lng nghe!


Khi con còn u thơ, con hay mun b m đọđđọc li mãi mt câu truyn hng đêm chođến khi con đi vào trong gic ng... và b m đã làm vì con.


Nếu như b m không t tm rđược thường xuyên, thì đừng qu trách b m và đừng nên cho đó là điu xu h.


Con hãy nh... lúc con còn nh, b m đã phi vin c bao lđể v v con trước khi tm.


Khi con thy s ít hiu biết ca b m trong đời sng văn minh hiđại ngày hôm nay,
đừng tht vng mà hãy để b m thi gian để tìm hiu.

B m đã dy d con bao điu... tcái ăn, cái mc cho đến bn thân và phi biếđương đầu vi bao th thách trong cuc sng.


Nếu như b m có đãng trí hay không nh hết nhng gì con nói... hãy để b m đôi chút thi gian để suy ngm li và nh như b m không tài nào nh ni,
đừng vì thế mà con bc mình mà tc gin... vì điu quan trng nhđối vi b m là được nhìn con, đưọc gn bên con và được nghe con nói, thế thôi!


Nếu như b m không muăn, đừng ép b m!... vì b m biết khi nào b m đói hay không.


Khi đôi chân ca b m không còn đứng vng như xưa na...
hãy giúp b m, nm ly tay b m như th ngày nào b m đã tp tnh con tr nhng bướđđầđời.


Và mt ngày như mt ngày s đến, b m s nói vi con rng... b m không mun sng, b m mun t bit ra đi.


Con đừng oán gin và bun kh... vì con s hiu và thông cm cho b m khi thi gian sti vi con.


Hãy c hiu và chp nhn, đến khi v già, sng mà không còn hu ích cho xã hi mà ch là gánh nng cho gia đìanh!... và sng ch là vn vn hai ch "sinh tn".
Mt ngày con ln khôn, con s hiu rng, vi bao sai lm ai chng vướng phi, b m vn b công xây dng cho con mt con đường đđầy an lành.


Con đừng nên cm thy xót xa buđau, đừng cho rng con bt lc trước s già nua ca b m.


Con ch cn hin din bên b m để chia s nhng gì b m đang sng và cm thông cho b m, như b m đã làm cho con t khi lúc con chào đời.


Hãy giúp b m trong tng bướđi vào chiu...


Hãy giúp b m trong phút sng còn li trong yêu thương và nhn ni...


Cách duy nht còn li mà b m mun cơn con là n cười và c tình thương để li trong con.


Thương con tht nhiu...


B m..."



Sưu tầm


28 September 2011

CON SỐ MỘT



 
    Có những thứ trên đời mình chỉ có thể có một.  Trăm ngàn triệu triệu số một chỉ tạo nên có một cuộc đời...
            Chỉ có một người mẹ, một người ông, một người bà... để mà yêu thương.  Chỉ có một trái tim, một cái đầu, một bộ óc... để mà suy nghĩ, mà chứa đựng cuộc sống cả trăm điều vạn điều vào đó.  Chỉ có một lần đầu tiên chui ra từ bụng mẹ để bắt đầu một cuộc thăng trầm.  Chỉ có một lần được nghỉ ngơi một cách êm đềm nhất, bỏ hết những âu lo và cả những yêu thương lại phía sau.
            Có những thứ trên đời tưởng chừng rất nhiều nhưng xét cho cùng cũng chỉ có một.  Thời gian là vô tận nhưng mỗi khoảnh khắc chỉ trôi qua một lần.  Chỉ có một ngày sinh nhật tuổi 15, một ngày sinh nhật tuổi 20... Chỉ có một lần bước chân vào trường tiểu học, một lần đầu tiên gặp một ai đó, một lần sau cùng chia tay ai đó... Dù là sau này có thể gặp rất nhiều lần đầu tiên nữa nhưng đã là với người khác mất rồi.
            Có những thứ trên đời rất nhiều, nhưng chỉ có thể chọn một.  Người ta thường chọn món ăn xong rồi lại thèm món của người bên cạnh, vì một lần chỉ nên ăn một bữa ăn.  Dạ dày con người thường hẹp.  Trái tim con người vốn cũng rất hẹp, chỉ có thể chứa được một người.
            Hoàng tử Bé [1] chỉ có một.  Trăm năm ngàn năm sẽ không bao giờ có một hoàng tử bé thứ hai.  Hoa hồng của hoàng tử cũng chỉ có một.  Dù trên thế gian có triệu triệu khu vườn, mỗi khu vườn có trăm ngàn đóa hồng giống hệt nhau, cuối cùng cũng chỉ có một đóa hồng cậu đã chăm sóc, đã yêu thương, đã giận hờn...
            Thế gian thì vô cùng.  Ước mơ thì vô tận.  Hoàng tử bé đi chu du khắp các thiên hạ cuối cùng vẫn đau đáu nhớ về cái hành tinh bé nhỏ của mình.
            Số một cũng có nghĩa là nhất.  Có cái nhất vì có nhiều.  Có cái nhất vì không thể đồng đều.  Mặc dù không phải lúc nào cũng dễ quyết định cái nào là nhất.  Có những cái nhất chỉ có trong một khoảnh khắc, bước sang khoảnh khắc khác đã phải nhường ngôi.  Vị trí cao nhất thường là vị trí bấp bênh nhất.
            Bạn yêu thương điều gì nhất trong đời?
            Cái làm cho tôi tò mò nhất từ bé đến giờ là lý thuyết về lỗ đen vũ trụ.  Cái gì phía sau đó?  Không ai biết. Đã rơi vào đó, không thứ gì, kể cả ánh sáng, có thể thoát ra.
            Giả sử, chỉ là giả sử thôi, có ai đó đoan chắc với bạn, rơi vào lỗ đen vũ trụ bạn sẽ không chết mà trở nên hạnh phúc nhất đời, cảm thấy được những niềm vui trên đời này không có, sống được một cuộc sống khác mà mỗi khoảnh khắc cũng đáng giá cả một cuộc đời. Chỉ có điều là vĩnh viễn không thể quay lại được.  Bạn có bước vào đó không?
            99,99% sẽ trả lời là không.  Tôi cũng vậy, tôi trả lời không.  Mặc dù cuộc sống bây giờ chỉ tạm bình thường.
            Giả sử ngược lại, bạn rơi vào đó người bạn yêu thương nhất sẽ được hưởng cuộc sống thần tiên ấy, niềm hạnh phúc bất tận ấy, bạn có bước vào không?
            Tôi gật đầu.  Nhưng rồi tôi phải suy nghĩ xem chọn ai để làm người được hưởng hạnh phúc ấy.
            Thật khó.  Hóa ra bạn không thể mang cả cuộc sống mà trao hết cho một người.
            Số một là duy nhất, là độc đoán, là bướng bỉnh, là cố chấp.
            Mọi thứ bắt đầu ở nó.  Nhưng không thể mãi là nó.
            Có khi phải là nó. Có khi tự hỏi vì sao phải là nó.
            Cuộc đời chứa đầy những số một.
            Trăm ngàn triệu triệu số một chỉ tạo nên có một cuộc đời…...
 
Sưu tầm
*********************************
Lạy Chúa Giêsu, con chỉ có một lần để sống, và cách sống của một lần duy nhất đó sẽ quyết định số phận đời đời của con, là hạnh phúc vĩnh cửu hay nghìn đời tiếc nuối ăn năn.  Cơ hội chỉ đến một lần, dù cuộc đời có nhơ nhuốc hoen ố, xin cho con được một lần biết ăn năn sám hối trở về cùng Chúa vì biết có ngày mai để tạ tội xin ơn thứ tha?  Biết ngày mai trái tim chai đá này có còn xúc động trước những lỗi tội của mình.  Xin cho con biết trân qúy những tháng ngày còn lại dù ngắn hay dài, dù sướng hay khổ.   Chúa ơi, xin nhắc con luôn nhớ rằng con chỉ có một Chúa, một Cha trên trời, một chủ, một quê hương, một mục đích duy nhất trong cuộc sống chỉ có một lần này và một số một vĩnh hằng không đổi chỉ có ở cuộc sống mai sau.  Amen!
 
 Number 1.jpg
 


[1] Hoàng Tử Bé (tên tiếng Pháp: Le Petit Prince), được xuất bản năm 1943, là một trong những tác phẩm văn học Pháp nổi tiếng thế giới của nhà văn và phi công Pháp Antoine de Saint-Exupéry.

18 January 2011

The Truth

My Dearest Little Me,

For a long time you have lost the inspiration of writing diary, letter, or even your collection. You stopped these activities without any words or explanations. Nobody knows where you are, how you are and what you do. Do you know how much I miss your inner sharing of your joy and struggles that you confront at your every daily life? You are attached and spent so much time in front of the computer, but giving me a little time, even peep me, you always say "I'm busy..."

My Dear, I am not sure whether I am right to say this to you. I feel you are afraid of confronting yourself before the mirror. You are afraid to see yourself and allow people to see you. Therefore, you borrow works, studies and other businesses to fill up your empty space. As St. Paul said: "Don't act yourself as a busy body." I believe you have reason and it may not be the time for you to share what you want to share. I am patient enough to continue to wait for your right time to open yourself to me. So I can assure you that I am always looking forward to welcome you to my little home.

Little Me, you have so much things to say, but it is enough for now to stop here. You need time to adjust my new Me and I too need time to slowly settle myself. Take good care and offer the best to yourself and to others. 

I'm proud of you, my Little Me!

04 June 2010

Dad's Letter


When I was a child, then growing up to teenager, I still kept in mind the standard of my future man. He must be like this or like that and especially he must be like my Dad in his own ways. I dreamt to the day I would introduce him to my parents and ask for their blessings. To now, that dream turned to up side down. But still I remembered my Dad’s letter to his beloved daughters years ago when my sister, Phuong, first time introduced her future man to my parents.
To my beloved daughters,
Choosing a husband for your life is your decision. My opinion is a guide to you.
I am joyfully imagining the day when my daughter with red cheeks, feeling shy and shaking voice announcing her future man who will come to ask me for their wedding. When the day comes, I will be very happy hoping that my son-in-law won’t be an elegant or a good talker, because these kinds of people are usually very attractive to many women and their characters are often curious and disloyal.
I don’t like those who are so polish outside. Those people must waste a lot of time in their lives just for the external and don’t have place for the happiness of others. I don’t like those who are so eccentric or stylish in clothing or absurd. With those people, they don’t know how to affirm and respond to the good behavior of their neighbors. I don’t like those who want to show their knowledge. Yet, nobody can please them. They pretend to know everything. But as matter of fact, they are always unresolved. Their complex mind makes others admire, but it does not warm anyone. I don’t like those who are workaholic. They don’t have time for sightseeing, for a simply and spontaneously living. They don’t have enough liberal minds for loving, because their works are holes which bury their souls. I don’t like those who try to prove their morals. And yet, their morals make them live in lies. They always demand over their wives and don’t pay attention about the livelihood. I don’t like those who are so rich. They are busy for their inheritance to become bigger. And therefore, they don’t have place for their families.
I don’t like….
I don’t like….
Then I asked “Dad, did you think about yourself before telling to your daughters these things?” It is so discouraged to look for a right man for life, and then I continued to question “Dad, if those people don’t like you also!!!” But Dad said “Wait for a few minutes, how I will not like your husband?” With a condition, Dad continued “Your future husband must be honest, especially; her has to be balanced and should not be so partial to any virtue which I have just told.”
Now, taking my little free time while I am alone and be with my own self, I think of my Dad and his letter to me and my sister Phuong. I started to appreciate his great love and wide vision about his daughters’ future. It’s all out of his love. I am sure that Dad can’t bear to see his daughters suffered in their lives. What Dad wrote would be sealed in my heart. Until I still enjoy my life, while my sister has a happy family with her meek and gentle husband and her two lovely daughters.
Dad, we will not know what will be in the future. All we know now is you love us and wish us a happy life. It gives you pleasant and joy in your life.
Thank you, Dad. You are always the one who I run for questions and clarification. Yes, I am Dad’s beloved daughter.