09 June 2012

The Gift of My Life


Ba Mẹ thương,


Hôm nay là sinh nhật thứ 31 của con để con bước sang một tuổi mới. Vậy là con đã 31 tuổi rồi. Một tuổi nữa mà con không biết sẽ như thế nào. Con sẽ đi về đâu. Những điều gì đang chờ đợi con. Nhưng con luôn tin chắc một điều là Ba Mẹ luôn tiếp tục đồng hành và nâng đỡ con vững bước trên hành trình tiếp theo này.


Con hồi hợp lần giở lại từng trang kỷ niệm cuộc đời con, nơi con được sinh ra và lớn lên đong đầy những kỷ niệm buồn vui. Mẹ có nhớ lần đầu tiên trong đời, con đã khóc nức nở khi con biết được cuộc đời Mẹ và hiểu được ý nghĩ của hai chữ "Mồ Côi". Con đã khóc thật nhiều vì con chưa thể chấp nhận được sự thật cuộc đời Mẹ. Con không biết bà ngoại là ai, nhưng con ghét ngoại. Con ghét ngoại vì bà đã bỏ rơi Mẹ. Con ghét ngoại vì con chưa một lần được gọi hai chữ thân thương "Bà Ngoại". Con ghét ngoại bao nhiêu thì con thương Mẹ bấy nhiêu. Rồi con hứa với chính con là con sẽ không bao giờ làm cho Mẹ buồn lòng vì con. Con đã cố gắng. 


Còn với Ba, mọi người trong gia đình ai cũng biết là con được Ba thương nhất nhà. Ba ít nói, nhưng Ba luôn hành động. Ba dạy anh em con bằng những hành động của Ba. Hình ảnh ngày xưa mỗi khi Ba lấy muối ăn cơm, để nhường thức ăn cho Ba anh em con vẫn còn in đậm trong tâm trí con. Lúc đó con chưa đủ trí khôn để hiểu. Là một đứa trẻ hiếu động và thích học hỏi, con luôn hỏi Ba tại sao lại ăn cơm với muối. Ba chỉ mỉm cười và nói với con "con ăn cho no rồi học cho giỏi". Rồi con lại khóc thêm một lần nữa. Ba đã bỏ lại tất cả những sự giàu sang và gia đình để cùng Mẹ xây dựng gia đình bé nhỏ này từ bàn tay trắng. Con lại không có ông bà nội. Con đã chấp nhận sự thật này và cảm thấy bình an hơn. Con không còn đòi Ba Mẹ phải cho con được biết ông bà nội, ngoại hay họ hàng. Con không còn cảm thấy điều này quan trọng. Con có Ba Mẹ và một gia đình hạnh phúc nơi mà mọi người luôn yêu thương nhau. Vậy là đủ. 


Rồi con nhớ ngày con rời gia đình để vào Sài Gòn học Đại Học, Ba Mẹ đã cho con hai thứ làm hành trang. Thứ nhất là mẹ đã phải chạy xuôi chạy ngược vay mượn người ta hai triệu đồng với phần lời cao ngất ngưỡng. Ba Mẹ lại hy sinh và nhất định đầu tư kiến thức cho con. Hơn bốn năm đại học là một quãng đường vất vả cho cả con và gia đình. Mẹ thường hay viết thư vào thăm con và động viên con cố gắng vượt qua những khó khăn. Mẹ kể cho con nghe về mấy con gà mẹ nuôi đẻ thêm vài cái trứng mỗi ngày hay cây bầu Ba trồng đã có quả để bán giúp Mẹ có thêm thu nhập. Con hiểu Mẹ muốn nói với con là đừng lo lắng mà phải chú tâm học sao cho tốt. Con đã không phụ lòng Ba Mẹ. Con đã ra trường với tất cả niềm vui và sự hãnh diện của Ba Mẹ.


Nhưng niềm vui đó chưa được trọn vẹn thì con lại bỏ tất cả để theo một tiếng gọi thiêng liêng mà không ai có thể hiểu. Con cũng không biết phải giải thích ra sao. Con ra đi để lại một khoảng lặng và hụt hẫng cho Ba Mẹ. Con ý thức được sự thất vọng của Ba Mẹ về quyết định của con. Nhưng Ba Mẹ vẫn để cho con ra đi thực hiện ước mơ của con. 


Xa gia đình, xa quê hương, xa tất cả những điều thân quen. Con phải bắt đầu lại từ những điều nhỏ nhất. Nhưng con không chán nản. Con tìm được niềm vui và ý nghĩa cho cuộc đời con. Me có nhớ trong thời gian con ở nhà Tập, Mẹ đã viết thư cho con và dặn con "nếu con không tiếp tục con đường con đang đi khi Ba Mẹ không còn nữa, thì con hãy trở về với gia đình. Anh Chị con sẽ chăm sóc con. Con đừng có bỏ đi đâu xa." Con lại khóc, khóc thật nhiều. Con khóc vì con cảm nghiệm được tình thương của Ba Mẹ dành cho con, mà con ngỡ rằng Ba Mẹ đã bỏ con từ ngày con rời gia đình đi theo tiếng gọi lý tưởng đời con. Con lớn lên hơn, con mạnh mẽ hơn, con tiếp tục sống, tiếp tục chia sẻ, tiếp tục đối diện với những thách đố hằng ngày để tìm niềm vui sống. Ba Mẹ cũng cảm thấy bình an hơn khi nhìn thấy con vui sống với cuộc sống của con. 


Con quỳ gối trước thánh thể, dâng lời tạ ơn đã ban cho con cuộc sống này, cho con có được đầy đủ Ba Mẹ và một gia đình êm ấm. Con cảm ơn Ba Mẹ con đã hy sinh, nuôi nấng, và giáo dục con nên người, để con có được ngày hôm nay. Ba Mẹ đã tôn trọng và cho phép con lớn lên và sống thật với chính con người của con. Con cảm ơn tất cả mọi người đã đồng hành với con trên hành trình con đang đi và giúp con thực hiện giấc mơ cuộc đời con. 


Xin cho con tiếp tục trở nên men muối cho đời.

No comments:

Post a Comment